Định Lực Là Gì

     

Định lực là “quả” được cảm thành vì chưng công phu giữ giới hạnh tinh nghiêm của fan học đạo, đấy là loại “lực” được lưu lại xuất từ bỏ Chân Tánh của bạn tu. Người có định lực thì không còn bị tham sân si mê hay nước ngoài cảnh tác động, trong mọi yếu tố hoàn cảnh thuận nghịch phần đông giữ được trung khu như như bất động, an nhiên trường đoản cú tại. Tín đồ học Phật nếu duy trì giới hạnh tinh nghiêm thì bất cứ là thiền, tịnh hay mật, hầu hết cảm được Định lực tự Chân tâm lưu xuất ra.

Bạn đang xem: định lực là gì

Định lực là gì

Định lực là gì

Lý do khiến mọi tín đồ chạy ngược chạy xuôi, chạy Đông chạy Tây bởi vì họ không dành được định lực. Buổi sớm họ chạy mang đến cửa ông Chu, chiều họ đến lớp ông Chin; chúng ta chạy đi mọi nơi, vày họ không tồn tại được chút định nào. Để đạt được định lực, quý vị bắt buộc chịu khổ nhọc, khi quý vị chuyên cần tu tập như thế, quý vị đang đạt được một trong những kinh nghiệm khác nhau. Nhưng ngay lúc có được chút ít kinh nghiệm này, quý vị phải bình an đừng khiến cho nó xoay chuyển mình. Đó được hotline là định lực.

Nếu chỉ bị một tình huống xoay chuyển trung ương thức, thì quý vị chưa xuất hiện định lực, chẳng hạn như khi quý vị nhận được một bức thư báo tin xấu làm cho quý vị bận lòng, bởi vậy là không đủ định lực, là chưa qua được cuộc khảo nghiệm. Hoặc giả dụ quý vị gặp chuyện vui cùng quý vị truy đuổi theo vấn đề ấy, như vậy cũng là chưa xuất hiện được định lực. Giả dụ quý vị đối đầu và cạnh tranh với một triệu chứng bất suôn sẻ và khách hàng nổi sân, cũng chính là do chưa xuất hiện định lực. Quý vị đề nghị không vui cũng chẳng buồn; không phấn khích cũng chẳng bi lụy rầu. Bao gồm định lực là xử sự mọi việc mà trọng tâm không dao động. Đó là khách hàng ứng xử theo chổ chính giữa đạo.

Khi tu tập định lực, quý vị khai mở được trí huệ nếu không tồn tại định lực, thì cần thiết nào đạt được trí huệ lực. Không có năng lực của trí tuệ, làm thế nào quý vị tu học Phật pháp được?

*

“Định lực và trí huệ lực vì chưng đâu cơ mà có?” vày giữ giới nhưng có. Mỗi ngày quý vị cần thường phù trợ giới luật, chung cuộc quý vị sẽ có được được sự hành xử tương ứng với Phật pháp một khi được tưới tẩm dòng nước pháp.

Sa-môn yêu cầu tinh tấn tu tập giới định huệ, dừng lại hoàn toàn tham, sân, si. Tía món độc này là lý do làm cho quý vị không bệnh được Phật quả. Giả dụ quý vị đình chỉ hẳn cha món độc này thì sẽ tương đối mau thành Phật.

Bất luận thiết bị gì, hễ quý vị ý muốn được càng các càng tốt, thì đó gọi là tham. Quý vị chạm mặt một vài tình huống không mê thích rồi nổi giận, đó hotline là sân hận. Ham là phần nhiều vọng tưởng tạo ra từ trung tâm niệm vô minh và ̣ lang thang trong những tâm niệm này với niềm tin bối rối. Nếu như quý vị chuyển hóa sạch bố món độc này đang tương phù hợp với đạo, là rất thuận tiện thành tựu đạo nghiệp.

*

Có không ít pháp môn trong việc tu tập định lực. Nước ngoài đạo cũng có không ít loại định. Vậy nên trong khi tu tập định lực, chỉ cần:

Sai đưa ra hào ly,

Thất đưa ra thiên lý”

(Chỉ cần sai lạc bằng một mảy tóc, thì đang uổng công đi xa cả nghìn dặm)

Do vậy nên quý vị buộc phải tu tập theo chánh định, kị tu tập theo lối tà định. Các loại định vị ngoại đạo với Tiểu thừa tu tập các là tà định, chẳng cần là chánh định. Vì những loại định ấy không lưu xuất tự chân tánh, nên sẽ không bao giờ đạt được Thánh quả, bất luận tu tập dụng công lâu tốt mau. Buộc phải nói:

Tánh định ma phục triêu triêu lạc

Vọng niệm bất khởi xứ xứ an”

(Chân tánh an định, ma chướng bị hàng phục, yêu cầu ngày ngày đều sống vào an vui. Vọng niệm không sinh, mọi nơi chốn đều an nhiên.)

Tại sao hành giả bị ma chướng khi tu tập? nguyên nhân nghiệp chướng sinh khởi. Chỉ bởi vì trong từ bỏ tánh của họ chưa tồn tại được định lực. Nếu như tự tánh hay an trú vào định, toàn bộ ma sự đầy đủ bị mặt hàng phục.

Sự đặc trưng của Định lực

Có không ít loại ma, trong tởm Thủ-lăng-nghiêm giảng giải về Năm mươi loại nóng ma. Thực ra, bao gồm rất nhiều, không hề ít loại ma: Thiên ma, địa ma, nhân ma, quỷ ma, yêu ma. Thiên ma là ma ở các cõi trời, thường mang lại đây để nhiễu loạn những người dân tu tập thiền định. Địa ma thuộc với các loài nhân ma, quỷ ma, yêu thương ma thì ngơi nghỉ trên khu đất và những loài quái dị dị thường quấy phá thiền định của quý vị.

“Tại sao nó làm việc ấy?”

Vì trước khi quý vị bệnh được Phật quả, quý vị đã từng là quyến thuộc với ma. Khi quý vị ra quyết định xa lìa quyến thuộc nhà ma nhằm tu tập thiền định, ngừng sinh tử, phá vỡ vòng luân hồi, thì ma vương vẫn còn đó yêu mê say quý vị. Nó thương yêu quý vị, không muốn quý vị bỏ đi. Thế nên nó cho não loạn tinh thần và nhiễu loạn lao động thiền định của quý vị.

Nếu không tồn tại đủ định lực, quý vị hoàn toàn có thể bị luân chuyển chuyển vì ma sự cùng kết cuộc là thành đồ bọn chúng của ma. Nếu như quý vị có được định lực thì không xẩy ra nó sai sử, quý vị sẽ tiến hành “như như bất động, liễu liễu hay minh.”

Như như bất động đậy là có định lực, liễu liễu thường minh là có năng lượng trí tuệ sáng sủa suốt. Tất cả được khá đầy đủ năng lực trí thông minh và gồm định lực thì chẳng có loài ma nào rất có thể xoay chuyển được quý vị. Nhưng mà nếu không có được khá đầy đủ năng lực định huệ, quý vị đã thành quyến ở trong với ma, thành nhỏ cháu của chúng. Điều ấy rất kỳ nguy hiểm.

Phân biệt Định lực

Lý bởi ngoại đạo không có được tánh định bởi họ chỉ dụng công ngơi nghỉ ngành ngọn chứ không dụng công tại vị trí gốc rễ, họ công tích ngay vị trí xác thân lỗi huyễn. Sai trái của chúng ta là đồng điệu thức thứ sáu, là trọng điểm thức hay nghiệm cùng với chân tâm. Công dụng của sự dụng công ấy là đã đạt được được một ít ít kinh nghiệm tay nghề ở cảnh giới tịch diệt, nhưng số đông gì họ cảm giác được hầu hết là không thực.

Họ bắt nghiền mình ko được sinh khởi vọng tưởng nhưng lại họ không khai thác ra được căn cơ của vọng tưởng ấy, phải không thể nào ngừng sinh tử được. Điều ấy cũng giống như dùng đá đè cỏ vậy… khi dời đá đi, cỏ mọc lại ngay. Khi những người dân tu theo nước ngoài đạo buông xả cố gắng nỗ lực ngăn ngừa vọng niệm, thì tương tự như dời đá đi địa điểm khác. Cách thức tu tập ấy không đã có được cứu cánh rốt ráo.

Trong cần lao thiền định, hành giả cần tham thoại đầu “Ai là người niệm Phật?” bởi vì tham cứu vớt miệt mài đề tài ấy buộc phải hành đưa quét sạch tất cả các pháp và lìa toàn bộ các tướng. Lúc tham cứu “ai”, hành giả xâm nhập vào nguồn gốc của vọng tưởng và đưa hóa chúng. Giả dụ quý vị công phu theo chiều hướng này, sẽ sở hữu được ngày quý vị hoát nhiên khai ngộ. Lúc ấy quý vị bắt đầu biết được mặt mũi bản thân dọc giỏi ngang. Còn khi không khai ngộ, khách hàng chẳng thể biết được mặt mũi mình nhắm tới phía nào. Mà lại một khi đang khai ngộ rồi, quý khách sẽ biết được hết thảy và dành được tự tại.

Định lực của nước ngoài đạo với Tà đạo

Khi Đức Phật giảng gớm Thủ-lăng-nghiêm, có khá nhiều phái ngoại đạo làm việc Ấn Độ không suy xét ý nghĩa giác ngộ, bọn họ thích bắt chước những thói quen của trườn và chó. Đây là 1 trong những pháp tu do một vài người khi nhập định, phiêu lưu một con bò được tái sinh vào cõi trời, yêu cầu họ kết luận. “Ta buộc phải tập theo thói quen của chủng loại bò.” Anh ta bắt đầu ăn cỏ, sinh sống trong chuồng bò, học tập cả cách ngủ như bò. Khi không ngủ, anh ta có được chút định lực, nhưng mà anh ta ko đạt được hiệu quả chân thực, vì chưng đó trọn vẹn là tà định.

Thời ấy tất cả ngoại đạo làm vậy nên là vì trong những lúc ngủ, chúng ta mơ thấy một bé chó được tái sinh trên cõi trời. Người này ra quyết định rằng ví như mình bắt chước những hành vi của loại chó thì bản thân cũng hoàn toàn có thể được sinh sống cõi trời. Anh ta tự rập khuôn bản thân theo loài chó, nom dòm cổng nhà, cần sử dụng thức ăn uống và ngủ như loại chó. Nhưng ở đầu cuối cũng không thành quả rốt ráo.

*

Có rất nhiều ngoại đạo kỳ cựu không giống tu tập Vô tưởng định, lúc ấy hành trả không còn quan tâm đến về một điều gì cả. Hành giả không hề vọng niệm nữa, cuối cùng hành đưa được sinh vào Vô tưởng thiên. Nhưng lại tái sinh sinh hoạt Vô tưởng thiên chưa phải là cứu cánh tối hậu, ở đầu cuối cũng nên đọa lạc. Đây cũng được xem là một các loại tà định. Tất cả phương pháp tập định do ngoại đạo truyền dạy mọi không rốt ráo, không có căn bản, không phải như công phu tu tập chân chính là để nhận thấy tự tánh vốn sẵn gồm nơi mình.

Đem tâm khác nhau (thức) với vọng tưởng nhưng mà tu học Phật pháp cũng như nấu mèo mà mong muốn thành cơm, cấp thiết nào thành tích được, dù quý vị gồm tu hành như vậy trải qua vô vàn kiếp, cũng quan trọng nào thoát ra khỏi vòng luân hồi, chẳng thể nào thành Phật được. Điều yêu cầu yếu cho người thiết tha tu tập là cần thân cận một bậc minh sư tất cả tri loài kiến chân chánh, sẽ giúp đỡ cho hành giả đạt được định lực chân chính.

Định lực luôn kèm theo khảo nghiệm

Để đạt được năng lực chánh định, tất cả khi hành giả cũng phải trải qua sự khảo nghiệm của ma vương.

Xem thêm: Looking Back Trang 46 Unit 10 Lớp 7 Looking Back Unit 10: Sources Of Energy

Như tôi sẽ đề cập trước đây, có khá nhiều loại ma: Nội ma cùng ngoại ma. Ngoại ma thì hàng phục không khó mấy, mà lại loài ma tạo ra từ trong lòng minh thì rất khó hàng phục.

Có nhiều loại ma thường xuyên gây bệnh tật cũng rất khó sản phẩm phục. Lúc tôi vào khoảng mười bảy, mười tám tuổi, đã học Phật pháp buộc phải rất từ bỏ cao. Tính trường đoản cú cao đang sai sử tôi phát biểu số đông lời ngông cuồng như sau: “Ai cũng sợ hãi ma, nhưng mà tôi chẳng sợ. Đúng ra ma buộc phải sợ tôi.”

Quý vị có khi nào nói số đông lời ngông cuồng như thế không? “Bất luận là một số loại ma gì, thiên ma, địa ma, nhân ma, yêu ma, quỷ ma, tinh ma… tôi những chẳng sợ.”

*

Sau lúc tôi vừa tuyên bố như thế xong, khách hàng đoán biết điều gì xảy đến không? Tôi lập tức bị ma bệnh dịch tấn công. Sau đó chính tôi là người sợ ma, không hẳn ma sợ hãi tôi. Vày căn bệnh làm cho tôi bắt buộc nào cử đụng được, giống hệt như bị kẹp trong dòng ách, thân tôi không tuân theo sự tinh chỉnh của tôi nữa. Tôi bảo nó đi tuy nhiên nó cần yếu đi, tôi bảo nó ngồi cũng không ngồi được.

Từ sáng mang lại tối, tôi buộc phải nằm bên trên giường, không nhà hàng siêu thị gì được cả. Tôi đã biết thành mắc vào bả ma. Tôi nhận biết những gì tôi đã tuyên ba đều là sai trái. Tôi đang huênh hoang rằng bản thân không sợ ma, nhưng hiện nay khi gặp mặt ma bệnh, tôi chẳng còn chút sức lực lao động nào cả.

Tôi căn bệnh đến nỗi quên hết số đông chuyện, như thể là sắp chết đến nơi. Nhưng ngay trong khi tiến dần mang lại hơi thở cuối cùng–khi tôi phần đông chết rồi–thì một câu hỏi xảy ra, tôi thấy ba vị vương hiếu tử nghỉ ngơi Mãn Châu tất cả một tăng sĩ, một đạo sĩ cùng một cư sĩ, cả tía đến rủ tôi đi chơi.

Tôi theo bọn họ ra ngoài. Ngay trong khi ra ngoài cửa, tôi liền bước đi, mà lại chân tôi không hề chạm đất dù chẳng cần ở bên trên máy cất cánh mà thấy như ở trong tầm không. Cũng chẳng bắt buộc như đằng vân giá vũ, mà giống hệt như mình được bao quanh bởi một lớp lỗi không. Tôi như bước đi trên các nóc nhà cùng chẳng bao thọ thấy đầy đủ vật nghỉ ngơi phía dưới thường rất nhỏ.

*

Tôi đi qua tương đối nhiều ngôi chùa danh tiếng, đông đảo rặng núi cao, hồ hết dòng sông rộng lớn. Tôi đến được Tứ đại danh đánh của Trung Hoa: Ngũ đài sơn, Nga mày sơn, Cửu hoa sơn và Phổ-đà sơn. Bất kỳ sinh sống đâu, tôi cũng đến được không ít chùa và chạm mặt rất những người.

Chúng tôi không dừng lại ở Trung Hoa, một thời gian sau cửa hàng chúng tôi đi qua nước khác, chỗ ấy người dân có tóc vàng cùng mắt xanh. Shop chúng tôi đi vị trí này cho nơi khác hết sức nhanh tựa như xem phim, từng cảnh từng cảnh nhanh chóng trên màn hình, gửi cảnh hay xuyên, tuy thế đây chẳng đề nghị là màn ảnh hoặc trang bị chiếu phim, thực thụ là tôi thấy mình từ nơi này đến nơi không giống rõ ràng.

Sau khi được thấy với nghe nhiều nơi, những việc, tôi trở về lại trước cửa ngõ phòng mình. Tôi xuất hiện rồi nhìn vào tòa nhà của mình, bên trên giường là 1 trong những người như tôi. Ngay đó, tôi nhận biết mình với hai thực thể hoàn toàn giống nhau. Tương đối thở đã nâng tôi nhập lại làm một. Cha mẹ tôi kêu lên “chưa chết.” Họ đang ngồi bên xác tôi mừng rỡ nói: “Còn sống.” Rồi tôi nhận thấy được, biết mình đã nằm bất tỉnh trên giường. Tôi biết mình hiện nay đang bị bệnh, tôi hỏi cha mẹ tôi chuyện gì đang xảy ra. Song thân tôi bảo rằng tôi đã chết giả nặng xuyên suốt bảy tám ngày nay, bên cạnh đó đã chết.

*

Thế cần tôi là xác bị tiêu diệt biết đi. Tôi nghĩ về rằng tôi đã chết cùng cũng vừa như mới sinh ra. Sau đó tôi không thể dám ngông cuồng nữa. Tôi không bao giờ nói rằng tôi chẳng hại ma cơ mà ma đề nghị sợ tôi nữa. Hãy lưu giữ lời khuyên nhủ này: “Bất luận làm việc gì cũng đừng tuyên ba những lời như tôi nói. Trường hợp quý vị tuyên bố: “Tôi chẳng hại gì cả.” thì sau đây quý vị sẽ gặp gỡ ngay hầu hết sự kiện tạo nên quý vị bắt buộc hốt hoảng. Còn nói: “Tôi an toàn trong tất cả mọi việc.” thì rất tốt. Nói bình thường đừng nuôi dưỡng trong cả những chuyện có hại như thế.”

Trước khi tôi bị bệnh, tôi là giáo viên ở Hội Đạo Đức. Tôi thuyết giảng về sự lợi ích của lòng khoan dung, hạnh đoan chính. Không gần như tôi chỉ khích lệ mọi tín đồ khác thao tác làm việc thiện, mà chủ yếu tôi cũng thực hành thực tế hạnh lợi tha. Tôi thực hành đến hơn cả độ cảm xúc mình có đã có được chút ít công phu.

Có lần tôi đọc bài viết về mẫu mực trong đời sống của Chang-Yu-Husuan, tôi quyết định được thiết kế theo như ông ta. Tôi nguyện thề cùng với trời rằng tôi đang thực hành hệt như Chang-Yu-Hsuan. Nhưng sau thời điểm tôi phạt lời thề rồi tôi lại tiếc.

*

Tôi từ vấn mình một cách nghi vấn rằng: “Có ích gì khi bắt chiếc như ông ta?” với lạ thay, ngay lập tức vào chiều kia ma liền cho để demo xem tôi bao gồm thực sự cầm lại lời thề giỏi không? ví như quý vị tất cả lời phân phát nguyện, chư vị bồ-tát sẽ tới để xem sét quý vị. Chủ yếu là quý vị chớ tuyên cha một phương pháp ngạo mạn. Cẩn trọng né xa số đông điều dễ dãi làm mình ưa thích và cả hầu hết điều khiến mình bực bội, bằng cách giữ trung ương mình thường hướng về phía việc tu đạo. Đừng sinh sống với trung tâm phàm phu với đem trọng điểm chân chính hướng về phía công phu.

Tu tức là đi ngược chiều với lỗi vọng. Tín đồ tu tập cùng với tâm ao ước cầu lỗi vọng thường nghĩ rằng: “Ta yêu cầu chứng được trái vị Phật ngay.” Nên trong những khi ngồi thiền, anh ta thấy thân thể của mình như thân thể của Đức Phật vẫn phóng hào quang làm chấn cồn quả đất. Thực ra, chẳng gồm điều gì xảy ra cả. Sự hội chứng nghiệm ấy chỉ với hư vọng, chẳng yêu cầu là thành công đạo nghiệp.

Có người nghĩ rằng: “Khi tôi ngồi thiền, tôi thấy Đức Phật thọ cam kết cho tôi rằng: “Ông đang thành Phật, đừng bận tâm tu hành làm cái gi nữa. Ông đang là Phật rồi.” Đây cũng là 1 trong những sự bệnh nghiệm hư vọng, không phải là sống động thành tựu đạo quả.

Đức Phật sử dụng Định lực mặt hàng Ma

Đức Phật Thích-ca Mâu-ni thành đạo khi ngồi thiền bên dưới cây bồ-đề. Ngài thiền định suốt tư mươi chín ngày. Đến một sáng khi Ngài thấy sao mai vừa ló dạng, Ngài bừng ngộ. Ngài nói: “Lạ thay! lạ thay! lạ thay! toàn bộ mọi chúng sinh đều phải có Phật tánh. Tất cả đều rất có thể thành Phật.”

Tuy nhiên, trước khi Ngài thành Phật, thiên ma sẽ khảo nghiệm Ngài. Nó biến thành gái đẹp đến trước Ngài, nói đông đảo lời quyến rũ, tìm cách tạo cho Ngài trường đoản cú bỏ con đường tu đạo nhằm kết hôn với cô ta. Nhưng mà Đức Phật thường xuyên ở vào chánh định, không hề lay động vị cái quan sát của loài yêu tinh này. Ngài chỉ bao gồm tâm niệm: “Cô tưởng mình đẹp lắm sao? Thực ra, cô chỉ là đàn bà xấu xí ác độc. Gồm vô số nếp nhăn điều khiển xe trên khuôn phương diện cô, từ đôi mắt mũi cô đã chảy ra những nước mắt, ghèn, đầy nước và đờm dãi vào mũi, và nước miếng vào cổ họng. Body cô thật nhơ bẩn bẩn, cụ mà cô còn mang đến để lừa tôi.”

Đức Phật đã quán sát được trung khu niệm của Ma vương từ vào chánh định. Ngài giải hòa ma lực ấy, bắt nó hiện tại thành người đàn bà già nua xấu xí, tóc bạc, răng long, mũi rã đầy dãi, bà ta trông thiệt ác độc. “Bà hãy tự quan sát ngắm mình xem.” – Đức Phật bảo. Ma vương nhìn lại mình, xấu hổ vứt chạy. Có không ít ma vương mang đến để thách thức Đức Phật, tuy thế Đức Phật không còn bị luân chuyển chuyển. Do không bị ma vương xoay chuyển bắt buộc Đức Phật thành tựu giác ngộ.

*

Khi hành mang tận lực công tích tu đạo cũng tương tự vậy. Giai đoạn quan trọng đặc biệt nhất là trải qua sự khảo nghiệm của ma vương. Khi quý vị chưa tồn tại được công phu, ma vương chẳng đề xuất thử thách. Cơ mà một khi đã sở hữu chút ít công sức rồi, thì ma vương cực kỳ thích thử thách. Giả dụ không nhận ra ma sự đến như một cuộc khảo nghiệm, thì quý khách liền quăng quật cuộc tu hành với theo có tác dụng đồ bọn chúng của ma.

ví như quý vị ao ước công phu đến cả thành tựu thực sự, khách hàng phải đạt được tánh định. Khi ấy chân tánh của quý vị không còn lay động, tự nhiên và thoải mái quý vị sẽ sở hữu được định lực với sự thắng lợi của quý khách là vô cùng chân thực, không hẳn là lỗi vọng. Còn nếu như quý vị bị luân phiên chuyển vị ma, thì định lực của quý vị không hẳn chánh định nhưng mà là tà định; Tà định này không bao giờ đưa quý vị đến quả vị Phật được.

Xem thêm: File Bmp Là Gì ? Cách Duy Trì Bpm Ổn Định Đối Với Sức Khỏe

*

Trước đây, tôi đang đề cập cho tà định do những người dân học theo hành vi của trườn và chó. Làm thế nào loài bò và chó mà họ bắt chước lại tái sinh được làm việc cõi trời? vị trong một đời kiếp trước, nhỏ bò ấy đang tu tập mười thiện nghiệp, nhưng mà trước đó nó hoàn toàn làm những việc ác. Trái báo của ác nghiệp khiến nó nên thọ thân bò. Còn trái báo của việc tu tập mười thiện nghiệp khiến cho sau khi chết được tái sinh ngơi nghỉ cõi trời. Bé chó cũng tương tự thế.

Họ lưỡng lự những nhân duyên trong quá khứ sẽ dẫn bé bò với chó tái sinh sinh hoạt cõi trời. Những người dân nầy tưởng rằng nó chỉ làm trườn và chó vào kiếp hiện tại rồi hưởng trọn được phước báo sinh ngơi nghỉ cõi trời thôi. Vậy nên họ mù quáng nhại lại theo bò và chó. Họ chẳng được gì lúc tu tập như vậy, dĩ nhiên là chẳng thành quả được điều gì cả.

Thực ra, chiến thắng đạo nghiệp tất cả nghĩa là chân thực nhận ra năng lực chánh định với trí tuệ tối ưu vốn tự bao gồm sẵn, đầy đủ, tròn đầy, trong mỗi người. Năng lượng chánh định cùng trí tuệ ấy qua lại dung nhiếp, hoàn chỉnh cho nhau, không phòng ngại nhau. Đó là nhận thấy thể tánh sống động vốn có của bao gồm mình. Đó tức là nhận ra được chân tâm của mình.”