Truyện Cổ Tích Cô Bé Bán Diêm

     

Cô nhỏ bé bán diêm đã cho tất cả những người đọc phiêu lưu lòng chiều chuộng đối với gần như số phận bất hạnh như cô bé bỏng trong câu chuyện. Đồng thời người sáng tác cũng là lời cáo giác xã hội đương thời lúc con bạn trở đề xuất lạnh lùng, vô cảm. Truyện được tò mò trong công tác Ngữ văn lớp 6 và lớp 8.

Bạn đang xem: Truyện cổ tích cô bé bán diêm

Truyện Cô bé xíu bán diêm

quatangdoingoai.vn sẽ cung cấp tài liệu giới thiệu đôi điều về tác giả An-đéc-xen, ngôn từ truyện Cô bé xíu bán diêm. Mời tìm hiểu thêm ngay bên dưới đây.


I. Đôi nét về An-đéc-xen

- An-đéc-xen (1805 - 1875) là đơn vị văn bạn Đan Mạch lừng danh với loại truyện kể đến trẻ em.

- những truyện của ông được soạn lại từ hầu hết truyện cổ tích, nhưng cũng có những truyện vì chưng ông trí tuệ sáng tạo ra.

- một số trong những tác phẩm thân quen như: Cô nhỏ nhắn bán diêm, bầy chim thiên nga, cô gái tiên cá, Bộ xống áo mới của hoàng đế, nàng công chúa và hạt đậu…

II. Giới thiệu về Cô bé bán diêm

1. Yếu tố hoàn cảnh sáng tác

Truyện được xuất phiên bản lần đầu tiên năm 1848 vào phần năm của quyển Nye Eventyr (Những truyện cổ tích mới) với nhan đề Den Lille Pige Med Svovlstikkerne (Cô gái bé nhỏ tuổi với rất nhiều que diêm).


2. Cha cục

tất cả 3 phần:

Phần 1: từ đầu đến “Lúc này đôi tay em sẽ cứng đờ ra”. Hình ảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa.Phần 2. Tiếp theo sau đến “Họ vẫn về chầu thượng đế”. Những lần em bé xíu quẹt que diêm với mộng tưởng thành sự thật.Phần 3. Còn lại. Chết choc thương chổ chính giữa của cô nhỏ bé bán diêm.

3. Bắt tắt

Trong đêm giao thừa giá buốt mướt, một cô nhỏ xíu đầu trần, chân đi đất, bụng đói nhưng đề xuất đi cung cấp diêm. Cô bé xíu ấy vẫn mồ côi bà bầu và ngay cả bà nội - người yêu thương em nhất cũng đã qua đời. Em không dám về nhà vị sợ ba sẽ tiến công em. Vừa rét vừa đói, cô bé xíu ngồi nép vào một góc tường rồi khẽ thoa một que diêm nhằm sưởi ấm. Que diêm thứ nhất cho em bao gồm cảm giác ấm áp như ngồi mặt lò sưởi. Em cấp quẹt que diêm máy hai, một bàn ăn thịnh soạn hiện lên. Đến sứt que diêm thứ bố thì một cây thông Noel. Thoa que diêm thứ tứ được thắp lên, lần này là bà nội cùng với khuôn mặt hiền khô hiện ra. Phần đông ảo ảnh đó nhanh chóng tan đi sau sự vụt tắt của que diêm. Em nôn nả quẹt không còn cả bao diêm để ước ao níu bà nội lại. Cuối cùng, cô nhỏ xíu bán diêm đã bị tiêu diệt rét trong đêm giao thừa lạnh lẽo giá.

4. Nội dung

Cô nhỏ bé bán diêm đã cho những người đọc thấy được lòng mến thương đối với các số phận xấu số như cô bé xíu trong câu chuyện. Đồng thời này cũng là lời tố cáo xã hội đương thời lúc con tín đồ trở đề xuất lạnh lùng, vô cảm.


5. Nghệ thuật

Nghệ thuật kể chuyện hấp dẫn, đan xen yếu tố hiện nay thực cùng mộng tưởng...

Cô bé bỏng bán diêm

Nghe gọi Cô bé bán diêm:

(Đêm giao thừa, trời giá mướt. Một cô nhỏ xíu bán diêm bên nghèo, mồ côi mẹ, đầu trần, chân đi đất, bụng đói, đang dò dẫm trong nhẵn tối. Suốt cả ngày em không bán tốt bao diêm nào...)

Cửa sổ đầy đủ nhà những sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay. Chả là đêm giao thừa mà! Em tưởng niệm lại năm xưa, khi bà nội hiền hậu của em còn sống, em cũng rất được đón giao thừa sinh hoạt nhà. Mà lại Thần Chết đã đi đến cướp bà em đi mất, tài sản tiêu tán, và mái ấm gia đình em đã phải lìa căn nhà xinh xắn có dây trường xuân bao quanh, nơi em đã sống đầy đủ ngày đầm ấm, để đến chui rúc vào một xó buổi tối tăm, luôn luôn nghe phần lớn lời nhiếc mắng chửi rủa.

Em ngồi nép vào một góc tường, giữa hai ngôi nhà, một chiếc xây lùi vào vào chút ít.

Em thu đôi chân vào người, nhưng mỗi khi em càng thấy lạnh lẽo buốt hơn.

Tuy nhiên, em chẳng thể nào về nhà nếu không bán được ít bao diêm, hay là không ai ba thí cho một đồng xu nào lấy về; cố định là phụ thân em vẫn đánh em.

Vả lại trong nhà cũng rét vậy thôi. Phụ thân con em nghỉ ngơi trên gác gần kề mái nhà, và mặc dầu đã nhét giẻ rách rưới vào những kẽ hở bự trên vách, gió vẫn thổi rít vào trong nhà. Lúc này đôi bàn tay em đã cứng đờ ra.

Chà! giá chỉ quẹt một que diêm nhưng mà sưởi đến đỡ rét một chút ít nhỉ? giá chỉ em có thể rút một que diêm ra quẹt vào tường cơ mà hơ ngón tay nhỉ? cuối cùng em tiến công liều sứt một que.

Diêm bén lửa thật là nhạy. Ngọn lửa thuở đầu xanh lam, dần dần biến đi, white ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trông đến vui mắt.

Xem thêm: Tiếng Việt Lớp 4 Trang 127 Bài Luyện Từ Và Câu, Mở Rộng Vốn Từ Ý Chí


Em hơ đôi tay trên que diêm sáng rực như than hồng. Chà! Ánh sáng kì khôi làm sao! Em tưởng chừng như đang ngồi trước một lò sưởi bởi sắt gồm có hình nổi bằng đồng nguyên khối bóng nhoáng. Vào lò, lửa cháy nom đến vui mừng và toả ra tương đối nóng nhẹ dàng.

Thật là dễ dàng chịu! Đôi bàn tay em hơ bên trên ngọn lửa; mặt tay chũm diêm, ngón cái nắng nóng bỏng lên. Chà! lúc tuyết phủ kín đáo mặt đất, gió rét thổi vun vút mà lại được ngồi hàng giờ như thế, trong tối đông rét mướt buốt, trước một lò sưởi, thì khoái biết bao!

Em vừa choãi chân ra sưởi thì lửa vụt tắt, lò sưởi đổi mới mất. Em ngồi đó, tay núm que diêm sẽ tàn hẳn. Em bựa thần cả người và bỗng nhiên nghĩ ra rằng phụ vương em đang giao đến em đi buôn bán diêm. Đêm nay về nhà thế nào cũng bị cha mắng.

Em thoa que diêm đồ vật hai, diêm cháy cùng sáng rực lên. Bức tường như biến thành một tấm rèm bằng vải màu. Em quan sát thấu vào tận trong nhà. Bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn chén đĩa bằng sứ quý giá, và bao gồm cả một bé ngỗng quay. Mà lại điều thần diệu nhất là ngỗng ta nhảy thoát ra khỏi đĩa và có cả dao ăn, phuốc-sét gặm trên lưng, tiến về phía em bé.

Rồi... Que diêm vụt tắt; trước khía cạnh em chỉ với là những bức tường chen chúc và giá lẽo.

Thực tế đã thay thế sửa chữa cho mộng tưởng; chẳng gồm bàn ăn thịnh soạn nào cả, mà chỉ gồm phố xá vắng teo, rét mướt buốt, tuyết tủ trắng xoá, gió mùa rét vi vu với mấy người khách qua đường quần áo ấm áp vội vã đi đến các nơi hứa hẹn hò, hoàn toàn lạnh nhạt với cảnh nghèo khổ của em nhỏ xíu bán diêm.

Em bôi que diêm thiết bị ba. Bỗng dưng em thấy hiện ra một cây thông Nô-en. Cây này to và trang trí lung linh hơn cây nhưng mà em đã có thấy năm kia qua cửa ngõ kính một thương buôn giàu có. Hàng vạn ngọn đèn sáng sủa rực, lấp lánh trên cành lá xanh rì và rất nhiều bức tranh color sắc tỏa nắng như gần như bức bày trong các tủ hàng hiện ra trước mắt em bé. Em với hai tay về phía cây... Nhưng diêm tắt. Toàn bộ các ngọn nến bay lên, cất cánh lên mãi rồi biến thành những ngôi sao sáng trên trời.

- chắc hẳn có ai vừa chết, em bé nhỏ tự nhủ, bởi vì bà em, người thánh thiện độc nhất so với em, đã bị tiêu diệt từ lâu, trước đây thường nói rằng: “Khi bao gồm một do sao thay đổi ngôi là gồm một vong hồn bay thăng thiên với Thượng đế”.


Em trét que diêm nữa vào tường, một ánh sáng xanh toả ra bao bọc và em nhỏ xíu nhìn thấy cụ thể bà em sẽ mỉm cười với em.

- Bà ơi! Em bé xíu reo lên, cho cháu đi với! Cháu hiểu được diêm tắt thì bà cũng phát triển thành đi mất như lò sưởi, ngỗng quay với cây Nô-en ban nãy, nhưng lại xin bà đừng quăng quật cháu ở vị trí này; hồi xưa khi bà chưa về với Thượng đế chí nhân, bà con cháu ta sẽ từng vui tươi biết bao! dạo bước ấy bà đã từng có lần nhủ cháu rằng nếu con cháu ngoan ngoãn, con cháu sẽ được chạm mặt lại bà, bà ơi! con cháu van bà, bà xin Thượng đế chí nhân cho con cháu về cùng với bà. Chắc tín đồ không lắc đầu đâu.

Que diêm tắt phụt, và ảo ảnh rực sáng trên khuôn mặt em bé nhỏ cũng vươn lên là mất.

Thế là em quẹt toàn bộ những que diêm còn sót lại trong bao. Em hy vọng níu bà lại! diêm nối nhau phát sáng như thân ban ngày. Chưa khi nào em thấy bà to phệ và đẹp mắt lão như thế này.

Bà cụ thay lấy tay em, rồi nhị bà cháu bay vụt lên cao, cao mãi, không có gì đói rét, đau khổ nào doạ doạ bọn họ nữa. Họ đang về chầu Thượng đế.

Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ kín mặt đất, mà lại mặt trời lên, trong sáng, chói sáng trên bầu trời xanh nhợt. Mọi bạn vui vẻ thoát khỏi nhà.

Trong buổi sáng lạnh lẽo ấy, ở 1 xó tường, bạn ta thấy một em gái gồm đôi má hồng cùng đôi môi đang mỉm cười. Em đang chết vì chưng giá rét mướt trong đêm giao thừa.

Xem thêm: Nam Sinh Lớp 10 Sử Dụng Pháo Trong Lớp Học Sinh Thương Vong Do Pháo Tự Chế

Ngày mồng một đầu năm hiện lên trên mặt thi thể em bé bỏng ngồi trong những bao diêm, trong các số đó có một bao vẫn đốt hết nhẵn. Mọi bạn bảo nhau: “Chắc nó ước ao sưởi đến ấm!”, cơ mà chẳng ai biết những chiếc kì diệu em sẽ trông thấy, nhất là cảnh huy hoàng dịp hai bà cháu bay lên để tiếp lấy những niềm vui đầu năm.